Thái Thượng Cảm Ứng Thiên (Tập 51)

Xin chào các vị đồng tu, xin chào mọi người.

Hôm qua,tôi đã giảng đếncâu ‘nhẫn tác tàn hại’, tiết thứ ba mươi chín của Cảm Ứng Thiên. Người tạo loại tội nghiệp này luôn luôn cũng do bởi vì tập khí ác nhiều đời, bất tri bất giác,tuy có lúc biết đây là việc không nên làm, thế nhưng trên thực tế họ vẫn là đang tạo tác. Từ những chỗ này, chúng ta có thể quán sát tập khí ác nghiêm trọng.

Người thế gian, thông thường khi làm chúc thọ, rất nhiều ngày lễ đáng được vui mừng, rất nhiều người lại sát sanh tế thần, tạo tác vô lượng vô biên tội nghiệp, chính mình không thể nào biết được.Những sự việc này chúng ta thấy được quá nhiều rồi.Trên Kinh Phật nói được rất tường tận, ngày vui của chính mình phải nên đáp tạ quỷ thần. Đáp tạ quỷ thần, quyết không nên sát sanh tế tự. Sát sanh cúng tế thành thật mà nói, thiện thần thiện quỷ đều xa lánh, không bằng lòng gánh vác tội lỗi này.Bạn là vì họ mà giết, cái tội lỗi này họ phải gánh vác. Chỉ có một số ác thần hung sát mới không chút kỵ húy, tiếp nhận cúng dường huyết thực. Người và quỷ thần đều do đây mà đọa lạc. Người tạo tác ác nghiệp thì đời sau đọa địa ngục, quỷ thần tạo tác tội nghiệp thì đời sau cũng đọa địa ngục, luân chuyển ở trong sáu cõi. Cho nên, trong tất cả các ngày vui, nhất định không nên sát sanh. Trong ‘Hội Biên’ đều nói đến, trong đó có một đoạn nói rất hay, lời văn không dài, Ngài nói ‘bình đẳng làm Phật, chánh trực làm thần’.Hai câu này nói được rất hay. Trong Kinh điển Phật thường nói, Phật là tâm bình đẳng, Bồ Tát là tâm lục độ, Duyên Giác là tâm nhân duyên, Thanh Văn là tâm Tứ Đế. Trong tâm thường giữ pháp như vậy thì mới có thể siêu việt sáu cõi luân hồi.

Ngài nói: ‘Đoạn vô nhân, hối giáng phước chi lý’. Chúng ta sát sanh cúng bái thần minh, đích thực là có sự việc này. Năm xưa tôi ở Đài Loan, vào lúc đó đã xuất gia rồi, ở Đại Khê có chùa Hương Vân(vào lúc đó chúng tôi ở trong chùa này), mùng một, mười lăm, cư dân ở lân cậnđều mang đầu heo, gà, vịt, cá, thịt đến bái Phật, cúng dường Phật. Bạn nói xem, thành ra thứ gì chứ? Xem Phật Bồ Tát như là thần minh để đối đãi! Dùng những thứ này để cúng bái quỷ thần, cúng bái Phật Bồ Tát, đây là hối lộ. Đối với Phật Bồ Tát, đối với quỷ thần làm việc hối lộ, còn hy vọng Phật Bồ Tát, quỷ thần sẽ giáng phước cho họ, làm gì có loại đạo lý này? Do đây có thể biết, những người này không biết chút gì đối với Phật pháp, hoàn toàn là mê tín.Đài Loan có tồn tại loại mê tín này. Tôi tin tưởng ở trên thế giới, loại mê tín này nhất định không ít. Truy cứu những nhân tố này, đệ tử học Phật chúng ta, đặc biệt là đệ tử xuất gia có trách nhiệm, nhất định không thể nào thoái thác. Chúng ta làngười xuất gia không tận hết trách nhiệm giáo hóa chúng sanh, đối với đại chúng xã hội, không thể nào có thể đem Phật pháp giảng rõ ràng, giảng tường tận, còn có những người mê tín, thậm chí chúng ta còn muốn tạo tác tất cả những mê lầm cho đại chúng, tội lỗi này thì vô lượng vô biên. Đây có thể chính là người xưa đã nói, ‘trước cửa địa ngục tăng đạo nhiều’.Chúng ta dẫn dắt tất cả chúng sanh đi làm việc mê tín, đây là đặc biệt sai lầm.Thậm chí chúng ta ngày nay nói Phật giáo là tôn giáo, đã dẫn dắt chúng sanh mê tín.

Chúng ta ngày nay rất rõ ràng, rất tường tận, Phật giáo không phải là tôn giáo.Phật giáo là giáo dục trí tuệ của Phật Đà, không có liên quan gì với tôn giáo.Ngày nay chúng ta xem Phật giáo là tôn giáo, chính là dẫn dắt đại chúng mê tín, tội lỗi đã là vô lượng vô biên rồi.Cho nên, ngay chỗ này Ngài viết đoạn này rất hay. Xã hội có rất nhiều người ở trước Phật Bồ Tát,quỷ thần mà hứa nguyện, chính mình có mong cầu, đi hứa nguyện, đến khi hoàn nguyện thì sát sanh cúng tế, loại nguyện này là ác nguyện. Ngài nói ở chỗ này hay: ‘Túng đắc toại tâm’. Bạn được cái nguyện cầu, quả nhiên bạn có được rồi; bạn muốn thăng quan, quả nhiên thăng quan rồi; bạn muốn phát tài, quả nhiên phát tài rồi, nhưng trên thực tế, đây không phải là do bạn hứa nguyện và được Phật Bồ Tát mãn cái nguyện của bạn, quỷ thần mãn cái nguyện của bạn, không phải vậy,mà là trong mạng của bạn chú định,Phật Bồ Tát với quỷ thần căn bản không có quan hệ gì. Thế nhưng bạn hứa cái ác nguyện, bạn tạo ra ác nghiệp, quả báo nhất định ở phía sau, nếu không ở đời sau, thì ở đời sau nữa.Đời sau là nói cuối đời này của chúng ta, bạn phải gặp cái ác báo này, nhân duyên quả báo không hề sót lọt. Trong “Cảm Ứng Thiên” nói được rất rõ ràng, lý tuy là nói được không nhiều, chú giải của ‘Hội Biên’ bổ sung vào, cho nên nói có lý luận viên mãn, mà sự nói được quá nhiều rồi, cái sự này chính là chứng cứ chân thật. Loại chứng cứ trồng nhân thiện được quả thiện, chứng cứ tạo nhân ác được ác báo quá nhiều quá nhiều rồi. Chúng ta đọc bộ sách này, xem qua nghiệp nhân quả báo ngày trước, sau đó quay đầu lại, tỉ mỉ quán sát xã hội hiện tiền chúng ta, tạo tác của người hiện đại, xem thấy quả báo của người hiện đại, so với ghi chép trong sách càng rõ ràng hơn, chúng ta làm sao có thể không tin, làm sao có thể không nỗ lực mà học tập?

Đồng tu chúng ta nêu lên hai vấn đề, cùng hiện tại chúng ta đã nói là một sự việc. Xã hội hiện tại bởi vì nhân khẩu tăng nhiều, cho nên rất nhiều quốc gia khu vực đều đang nghiên cứu kế hoạch sinh sản, tiết chế sinh sản. Ở Trung Quốc nhân khẩu nhiều, cho nên tiết chế, chỉ cho phép sanh một con.Người Ấn Độ không chú trọng tiết chế, có thể không lâu sau, nhân khẩu của Ấn Độ sẽ siêu quá chúng ta.Dân tộc Trung Quốc từ xưa đến nay trọng nam khinh nữ, thế là trong nhà có một con trai được nuông chiều từ nhỏ. Bạn có biết được là chúng đến để báo ân hay là đến để báo oán, chúng đến để đòi nợ hay là đến để trả nợ? Cho nên vấn đề xã hội ngày nay, nếu như không thâm hiểu Phậtpháp thì không thể giải quyết.Dựa vào cách nghĩ cách nhìn của chính chúng ta, chúng ta chỉ xem thấy trước mắt, không xem thấy hậu quả.Hiện tiền cảm thấy cách làm này vẫn không tệ, sau này kết quả thế nào thì không hề biết, có thể dẫn khởi hậu hoạn vô cùng.Người thông thường luôn luôn chỉ nghĩ đến trước mắt.Thời đại này vẫn không bằng thời xưa. Trung Quốc vào thời xưa, đặc biệt là những nhân sĩ quản lý quốc gia, quản lý chính phủ, họ đã nghĩ, đã suy xét rất dài lâu, vào thời xưa làm đế vương, họ suy tính là ngàn năm vạn thế, hy vọng quyền lực của họ có thể vĩnh viễn củng cố, con cháu nhiều đời tiếp nối không dứt. Làm một tể tướng, chí ít phải ảnh hưởng đến sau 50 năm, 100 năm sau. Người đi học thì rõ lý, cho dù chưa làm quan, chỉ làm một người bình dân, họ cũng sẽ vì con cháu đời sau của họ mà lo nghĩ, cũng sẽ vì sứ mạng của lịch sử mà lo nghĩ, cho nên nghĩ được rất xa.

Nhà Phật nói về thiện ác thì rất viên mãn.Hiện tiền là thiện, nhưng đời sau không thiện thì đây không phải là chân thiện.Hiện tiền tuy là không thiện, nhưng đời sau rất thiện, việc này đáng nên làm. Hiện tại rất ít người có được trí tuệ này, cho nên không có năng lực phân biệt thiện ác, rất nhiều sự việc trước mắt dường như đúng mà lại sai, luôn luôn chính mình làm sai, không có trí tuệ, không có tầm nhìn, nguyên nhân này do đâu? Lỗi là do không đọc sách Thánh Hiền (sách Thánh Hiền là giúp chúng ta thêm lớn trí tuệ), không đọc sử thư, đặc biệt là lịch sử của chúng ta. Sử thư của chúng ta ghi chép là cái gì? Chính là ghi chép thiện ác báo ứng.Một bộ ‘Nhị Thập Ngũ Sử’ chính là nói nghiệp nhân quả báo, tăng trưởng kiến thức của chúng ta, khiến chúng ta có năng lực phân biệt phải quấy, phân biệt thiện ác, cho nên đây là giáo học trọng điểm của người xưa. Kinh Học, Sử Học, một cái là trí tuệ học vấn, một cái là kiến thức. Lịch sử là một tấm gương.Đối người, đối việc, đối vật, thường đọc sách Thánh Hiền thì tự nhiên liền có thể tránh được rất nhiều lỗi lầm.Mỗi một việc lỗi lầm, nếu từ trên nhãn quang của Phật mà nhìn là hậu hoạn vô cùng.Đây là việc mà người thế gian không thể lý giải. Có đồng tu nói với tôi, tự viện am đường của Trung Quốc đại lục, nơi chốn đạo tràng Phật giáo thường hay có người đem bé gái đến bỏ. Nhà Phật là lấy từ bi làm gốc, cho nên người ở trong tự miếunhặt những trẻ nhỏ này.Những trẻ nhỏ này, nghe nói có tự miếu một năm có thể nhặt được mười mấy đến hai mươi đứa.Các vị phải nên biết, hiện tại có, lúc trước cũng có.Vào nửa thế kỷ trước, lúc tôi mười mấy tuổi thường hay xem thấy, trong thành thì có ‘Dục Anh Đường’, vì sao gọi là Dục Anh Đường?Đây là nơi người ta nuôi trẻ bị bỏ rơi.Trẻ bị bỏ đi, họ nhặt được thì nuôi dưỡng chúng.Cho nên, ở đạo tràng Phật giáo Trung Quốc phải nên lập Dục Anh Đường. Tôi nói đây là lời thành thật, là việc tốt.Cố gắng dạy tốt những trẻ thơ này, nuôi chúng lớn thành người, cố gắng dạy bảo chúng, từ nhỏ dùng giáo dục của Thánh Hiền để dạy chúng.Những trẻ nhỏ này dễ dạy.Vì sao vậy? Vì không có người can thiệp, trẻ nhỏ thông thường có cha mẹ làm chủ, còn những trẻ nhỏ này chúng ta có thể làm chủ được. Không cần để chúng vào trường học thông thường.Trong Dục Anh Đường của chúng ta có khóa trình của chính mình, có thầy giáo của chính mình, dạy họ luân thường đạo đức, nhân quả báo ứng.Thánh Hiền nhân đã nói đại đạo lý của tâm tánh. Những người này đem chúng bồi dưỡng ra, tương lai lớn lên, chúng có hai con đường, một đường là chúng kết hôn, bởi vì đều là con gái, cho nên sau khi kết hôn chúng là vợ hiền mẹ tốt, sẽ vì quốc gia bồi dưỡng nhân tài tốt cho thế hệ tiếp theo. Nếu xuất gia, họ là lão sư tốt của xã hội. Cho nên, chúng ta cần phải hiểu được theo xu thế của sự vật mà dẫn dắt. Phải làm tốt sự việc này, sự việc này là vô lượng công đức. Nhà Phật thường giảng:‘Cứu người một mạng còn hơn xây tháp Phật bảy tầng’, huống hồ bạn không chỉ cứu chúng, mà bạn còn phải dạy chúng, nuôi dưỡng chúng. Chúng ta làm công tác này chính là vì quốc gia, vì xã hội, vì Phật pháp, vì chúng sanh bồi dưỡng nhân tài, đây là hành Bồ Tát đạo.Cho nên, cả thảy vấn đề xã hội, tổng quy kết chính là vấn đề giáo dục.

Phật giáo là giáo dục xã hội, hơn nữa Phật giáo là giáo dục xã hội đa nguyên văn hóa. Chúng ta hiểu rõ rồi, hiện tại chúng ta cũng chọn lấy nghề nghiệp này thì phải chăm chỉ nỗ lực học cho tốt, làm cho tốt, thì chúng ta mới xứng đáng được với Phật Bồ Tát, mới xứng được với xã hội, chúng ta tiếp nhận cúng dường của bốn chúng mới chân thật có thể ‘trên đền bốn ân năng, dưới cứu khổ ba đường’, tiếp tục sự nghiệp của Phật Bồ Tát, hoàn thành sứ mạng Phật Bồ Tát giao phó lại cho chúng ta.

Sau khi chúng ta thâm nhập Kinh tạng mới biết được chân tướng của vũ trụ nhân sanh.Chư Phật Bồ Tát và tất cả chúng sanhhư không pháp giới là một pháp thân thanh tịnh, cho nên lòng yêu thương chân thành liền lưu lộ ra một cách tự nhiên, bình đẳng quan tâm đối với hư không pháp giới tất cả chúng sanh.Bình đẳng yêu thương thì làm sao có thể làm những việc tàn hại chúng sanh? Cho nên ở trong “Cảm Ứng Thiên”, chúng ta đọc đến đoạn Kinh văn, ‘Hội Biên’ đã làm giải thích tương đối tường tận, chúng ta cũng từng báo cáo qua, ở trong đoạn văn tự này nêu ra cho chúng ta mấy thí dụ, nói tất cả chúng sanh ‘tham sanh úy tử, ái thân luyến cựu, tri đông giác khổ’. Chỉ cần chúng ta tỉ mỉ quán sát,những hiện tượng này rất rõ ràng bày ra trước mắt chúng ta. Phật dạy người tu hành, tu sửa quan niệm sai lầm, tu sửa hành vi sai lầm, dạy chúng ta mỗi giờ mỗi phút đề khởi công phu quán chiếu. Như thế nào thì gọi là quán chiếu? Không rơi vào trong tình thức, mà dùng trí tuệ chân thật quán sát tất cả sự lý thì gọi là quán chiếu. Người chân thật giác ngộ, họ nói ‘đầu đầu thị đạo, tả hữu phùng nguyên’.Lời nói này rất có vị đạo, những lời nói này người thế gian rất khó thể hội, người sơ học cũng không dễ dàng thể hội.Cái gọi là ‘đạo’ chính là chân tướng của vũ trụ nhân sanh.Cái gọi là ‘nguyên’ chính là sanh khởi của họ. Nhân quả của họ chuyển đổi rõ ràng tường tận, đây là nói căn nguyên. Tả hữu phùng nguyên, căn nguyên tuyệt nhiên không ở nơi xa, chính ngay trước mắt. Ngày nay thế nhân thăm dò khởi nguồn của vũ trụ, khởi nguồn của sinh mạng chính ngay trước mắt, cần phải là người thấy đạo, người chứng đạo mới có thể liễu nhiên, cho nên nói với chúng ta, quyết định phải giữ tâm nhân từ, chắc chắn không nên làm những việc thương thiên hại lý.

Con người hiểu được tự cầu đa phước. Chỗ này nêu ra mấy câu chuyện trong lịch sử. Ngày trước,phần nhiều người đi học đều đã từng đọc qua Kinh, trong Kinh Phật nói:‘Tất cả chúng sanh, không ai không yêu tiếc sinh mạng của chính mình’.Vương Khắc giết dê đãi khách, dê ở trước mặt người khách, quỳ xuống, chảy nước mắt, bạn thử nghĩ xem, chúng biết yêu tiếc sinh mạng. Chúng ta xem thấy tình hình này, còn nhẫn tâm mà giết dê để ăn thịt sao? Cho nên, chúng ta tỉ mỉ mà quán sát những động vật này. Cách đây mấy giờ, chúng ta nghe được cư sĩ Tề ở Đông Thiên Mục Sơn nói về việc phóng sanh ba ba, con ba ba này có linh tánh, vừa nghe nói người không giết nó, muốn thả nó thì nó cảm ân, đầu cuối sát đất. Vô số biểu lộ chúng ta có thể thấy được, biết được động vật hoàn toàn không hề khác với người. Phàm là động vật có sinh mạng, khi chúng bị người bắt lấy, biết được chính mình phảibị giết hại, phảibị ăn nuốt, loại thống khổ đó, chúng ta từ nơi biểu lộ của chúng có thể thấy được, chúng rũ đầu than thở, thầm khóc trong lòng, loại tình hình đáng thương đó, có khác gì với con người đâu? Tất cả chúng sanh chân thật là có mắt mà không hề thấy được, có tai mà không hề nghe được, có tâm mà không hề cảm xúc được, tùy ý sát hại, thỏa mãn thú ăn nuốt của họ, kết oán tạo nghiệp không thể tính kể. Thánh nhân dạy bảo chúng ta: ‘Thiên đạo hiếu hoàn’, nhân quả báo ứng không hề sót lọt. Cho nên, hộ sanh, phóng sanh, không ăn thịt tất cả chúng sanh, công đức này rất lớn. Chúng ta mỗi lúc phải cảnh thức chính mình.

Không chỉ chúng sanh hữu tình có linh tánh, chúng ta phải thương yêu, mà cây cối hoa cỏ cũng có linh tánh. Chúng ta tỉ mỉ mà quán sát, chúng đều có thể cảm xúc được. Chúng ta yêu một cây này thì cây này lớn lên đặc biệt tốt, nó có hồi báo, nó cúng dường bạn thưởng thức.Chúng ta yêu hoa thì hoa này nở đặc biệt đẹp, dường như chân thật chúng ta có giao lưu tình cảm.Đây đều là sự thật.Không chỉ hoa cỏ đều có cảm tình, mà ngay đến đá cụi, khoáng vật cũng đều có cảm tình. Trên ‘Kinh Hoa Nghiêm’ nói với chúng ta:‘Tình dữ vô tình, đồng viên chủng trí’. Chúng ta ở ngay trong cuộc sống thường ngày, bình lặng tỉ mỉ quán sát đều thấy được. Vào thời xưa,‘Sanh Công thuyết pháp, ngoan thạch điểm đầu’, chúng ta tin sâu không nghi.

Ở trong đoạn văn tự này, Ngài hết lòng hết dạ khuyên bảo chúng ta, ngày sinh nhật không nên sát sanh. Nhân khánh trường thọ, giết hại chúng sanh để yến hội, khánh chúc trường thọ của chính mình mà bảo người ta đoản mạng, làm gì có loại đạo lý này?Tình và lý đều trái ngược. Ngày vui, ngày sinh, sát sinh tạo nghiệp để mừng sinh nhật, các vị thử nghĩ xem, vậy có hợp tình lý hay không? Vốn dĩ chính mình thọ mạng rất dài, bởi vì mỗi năm loại phương thức mừng sinh nhật này làm cho thọ mạng của chính mình tổn giảm đi.Không chỉ thọ mạng tổn giảm, khổ báo đời sau, cùng kết oán thù với những chúng sanh này, oan oan tương báo không hề ngừng dứt. Người sáng mắt thấy được rõ ràng. Ngày vui, ngày mừng thọ không nên sát sanh. Ở chỗ này Ngài nêu ra rất nhiều thí dụ để nói về tang sự không thể sát sanh, ‘tang dĩ ai vi chủ’.Làm tiệc mời khách dùng đồ chay là tốt nhất.Cúng tế không được sát sanh, việc này Phật nói ở trên Kinh Địa Tạng Phật rất rõ ràng. Người đọc qua ‘Kinh Địa Tạng’ phải ghi nhớ, mỗi năm bạn cúng tế tổ tiên của bạn, cúng tế thân bằng quyến thuộc đã qua đời của bạn, người Trung Quốc mỗi năm thanh minh phải cúng tế, trung nguyên cúng tế, đông chí cúng tế, nếu như cúng tế mà sát sanh để cúng dường, trên ‘Kinh Địa Tạng’ nói:‘Vong nhân không những không thể được phước, mà còn làm nặng thêm tội nghiệp, vì họ mà giết, tăng thêm khổ báo của họ’. Đây là người còn sống ở đời chúng ta vô tri.Họ đọa ở ác thú, tội nghiệp đã rất nặng rồi, làm sao nhẫn tâm làm cho tội nghiệp của họ càng nặng thêm?Một niệm yêu thương của chúng ta do vô tri mà tạo tội nghiệp, thêm nặng khổ nạn cho họ. Thấu hiểu những chân tướng sự lý này, chúng ta chắc chắn sẽ không nhẫn tâm sát sanh cúng tế. Bái Phật hứa nguyện càng không nên sát sanh. Chư Phật Bồ Tát đại từ đại bi, cứu khổ cứu nạn đều đến không kịp, làm sao có thể giết hại chúng sanh mà cúng tế chưPhật Bồ Tát chứ?

Phía sau lại nói với chúng ta, kết hôn yến tiệc không nên sát sanh, mời khách cũng không nên sát sanh. Lại nói đến mua bán, chúng ta ở trong xã hội cần phải có nghề nghiệp mua bán chính đáng.Phàm hễ những việc mua bán mà giết hại chúng sanh thì không thể phát tài.Bạn có được những lợi nhuận này, quyết không phải nhờ giết hại chúng sanh màbạn mới phát tài. Tài vận của bạn là do đời trước bạn tu bố thí mà có được. Phật giảng rất rõ ràng, bạn tu tài bố thí thì được tài phú, bạn tu pháp bố thí thì được thông minh trí tuệ, bạn tu vô úy bố thí thì được khỏe mạnh sống lâu. Nếu như ở ngay đời này, nghề nghiệp của bạn là từ việc giết hại chúng sanh, tuy là hiện tiền bạn được phú quý, đời sống của bạn rất dư giả, trải qua được rất tốt, thế nhưng bạn phải nên biết, tài vận này của bạn không phải do sát sanh mà có được, mà là do đời trước bạn đã tu tích, không luận bạn từ nơi một nghề nghiệp nào, bạn đều sẽ phát tài. Trong mạng không có tài, thí dụ nói bạn mở khách sạn, mở nhà hàng, tại vì sao người khác cũngmở khách sạn, mở nhà hàng nhưngkhông kiếm được tiền, bạn làm việc này thì kiếm được tiền?Từ ngay chỗ này chúng ta liền có thể phát hiện, kiếm được tiền là trong mạng đã có, không luận là từ nơi một nghề nghiệp nào, bạn đều kiếm được tiền.Loại nghề nghiệp giết hại sinh mạng chúng sanh này, phước đời trước của bạn hưởng hết rồi, ác báo liền hiện tiền. Chúng ta rất bình lặng, rất tỉ mỉ mà quán sát liền biết được hiện tượng này. Cho nên, chúng ta hành nghề mua bán thì phải chọn lựa, nhất định không làm những nghề nghiệp giết hại chúng sanh.Loại nghề nghiệp này chắc chắn bất lợi đối với chính mình. Lợi nhuận có được trước mắt, quyết định không phải do vì nghề nghiệp này mà có được. Loại nghề nghiệp này quả báo về sau phải nhận lấy,chúng ta phải giác ngộ.

Lại nói đến ngay trong cuộc sống thường ngày của chúng ta, phụng dưỡng cha mẹ cũng không nên sát sanh. Trong việc ăn chay, dưỡng chất bạn đã nhiếp thọ bất tận rồi, hà tất phải giết hại chúng sanh? Khi tôi còn trẻ, rất may mắn gặp được Phật pháp, đọc được “Liễu Phàm Tứ Huấn”, đọc được “Cảm Ứng Thiên”, tôi rất tin tưởng đạo lý này. Cuối năm 26 tuổi, tôi đem những lý luận chân tướng sự thật này làm rõ ràng rồi, tôi liền phát tâm ăn trường chay. Tôi ăn chay đã 50 năm rồi. Hơn nữa, đời sống của tôi rất đơn giản, không chút lãng phí nào.Tình hình sức khỏe của tôi không kém gì so với người khác, tinh thần rất tốt, mỗi ngày giảng Kinh hai giờ đồng hồ, không kém khuyết ngày nào.Đây có thể nói, tôi đã làm một tấm gương cho mọi người. Nếu như bạn nói ăn chay không có dinh dưỡng, ăn chay không khỏe mạnh, bạn tỉ mỉ xem qua người xuất gia, có thể thêm lớn tín tâm của bạn, thay đổi quan niệm của bạn.

Phía sau nói dưỡng bệnh không nên sát sanh, càng phải nên ái hộ sinh mạng của tất cả chúng sanh thì chính mình mới có thể được trường thọ. Bố thí vô úy là cái nhân khỏe mạnh sống lâu.Phía sau cũng có một điều nói về Đạo giáo.Đạo giáo làm pháp hội cũng dùng ba sinh vật tế thần.Chúng ta thay thần minh để thử nghĩ, ‘chánh trực thông minh vị chi thần’, thần còn tham thố đồ cúng tế huyết tanh của bạn để bảo hộ bạn hay sao? Làm gì có loại đạo lý này! Cho nên pháp hội tế thần không nên sát sanh.

Sau cùng là nói thế tục qua năm mới. Qua năm mới nhà nhà đều sát sanh, nhà nhà đều ăn thịt, nhất là sát sanh để cúng tế tổ tiên, thực tế mà nói, cũng là làm nặng thêm tội nghiệp cho tổ tiên, tổ tiên không những không thể được phước, còn do đây mà gặp nạn. Đây là do quan niệm sai lầm của chúng ta tạo thành. Cho nên, mỗi năm mừngngày năm mới, chúng ta phải đặc biệt đề xướng ăn chay để thêm lớn lòng yêu thương chúng sanh. Ngày Tết không nên sát sanh, ngày vui không nên sát sanh, lễ lộc qua lại, đưa tặng cho quà không nên sát sanh, tiễn người không nên sát sanh. Còn có một số người ưa thích nuôi chim, ưa thích nuôi dưỡng vật cưng, các vị phải nên biết, bạn nuôi dưỡng vật cưng, vật cưng có cần ăn thịt hay không? Nuôi kim ngư thì phải dùng tép, cá nhỏ để nuôi nó; nuôi chim cũng phải dùng trùng sâu để nuôi chúng. Bạn phải nên biết, sát hại bao nhiêu động vật nhỏ để thõa mãn thú cưng của bạn, bạn có biết trong đây có sát nghiệp hay không?Trong đây có quả báo nghiêm trọng hay không?Cho nên Phật dạy người phải hoàn toàn đoạn dứt thị hiếu ưa thích, bạn mới có thể hồi phục được tâm thanh tịnh.Tâm thanh tịnh mới sanh trí tuệ.Có trí tuệ mới hiểu rõ chân tướng của vũ trụ nhân sanh.Bên trên có nêu ra mấy thí dụ, hy vọng nêu một, người nghe được có thể hiểu ba, nghe một biết mười.Bồi dưỡng tâm đại từ bi, tâm đại trí tuệ. Chúng ta mỗi ngày đọc qua bài hồi hướng ‘trên đền bốn ân nặng, dưới cứu khổ ba đường’, chân thật phát tâm báo ân cứu khổ thì phải thực tiễn từ ngay những chỗ này. Ái hộ tất cả chúng sanh, quyết không tổn hại tất cả chúng sanh, đây là chân thật báo ân cứu khổ, thực tiễn ngay trong cuộc sống thường ngày của chúng ta. Kinh nghĩa sâu rộng vô hạn, chúng ta giảng giải đơn giản cùng mọi người đến chỗ này.

A Di Đà Phật.

 

(241)

Bài viết cùng chuyên mục: Thái Thượng Cảm Ứng Thiên

Để lại một Bình luận

Các trường bắt buộc đánh dấu *


bảy − = 2

Bạn có thể sử dụng thuộc tính HTML: