Hài Hòa Cứu Vãn Nguy Cơ (Phần 3)

HÀI HÒA CỨU VÃN NGUY CƠ

(Vạn vật hài hoà, thiên hạ thái bình)

Tập 3

NGUYÊN LÝ CĂN BẢN CỦA HÀI HÒA LÀ GÌ?

PV: Hiện nay các quốc gia trên toàn thế giới đều đang liên tục phản tỉnh hệ thống giáo dục của mì nh để tìm xem rốt cuộc là vấn đề xuất phát từ đâu? Có thể nguyên nhân thất bại rất nhiều nhưng mọi người đều có chung một quan điểm là con người được bồi dưỡng theo hướng không biết chung sống hài hòa với người khác, không biết chung sống hài hòa với vạn vật trong tự nhiên, không biết chung sống hài hòa với lịch sử truyền thống văn hóa của mình. Con người hiện nay không biết xử lý tốt ba mối quan hệ này nên tự nhiên mới xuất hiện đủ thứ nguy cơ, đủ loại tai nạn. Vậy cần phải làm thế nào? vẫn là câu nói xưa của Trung Quốc là: “Ai gây ra chuyện, người ấy phải giải quyết”.

NGUYÊN LÝ CĂN BẢN CỦA VẠN VẬT HÀI HÒA LÀ GIÁO DỤC

Đài truyền hình trích đoạn phim tư liệu với nội dung: Đây là đoạn phim ghi lại buổi họp mặt gia đình. Cụ bà rất vui mừng vì con cháu hôm nay đều về đủ, vì mọi người có thể quây quần bên nhau là việc rất khó. Chúng ta thấy những người lớn trong nhà đều rất bận rộn, chỉ có một đứa bé chẳng hề đếm xỉa đến điều gì cả. Lúc này mẹ của em bé này nói, bà muốn đứa con quí báu của mình biểu diễn một tiết mục để góp vui cùng mọi người. [đứa bé đứng dậy, mạnh tay kéo tấm khăn trải bàn làm toàn bộ thức ăn, chén đũa, đồ vật trên bàn đổ hết xuống sàn nhà]. Đây chính là giáo dục hiện nay, giáo dục phương tây đã đào tạo ra những đứa trẻ kiểu mới.

Chúng ta lại xem thử đoạn phim khác, đây là một đứa bé khoảng 5-6 tuổi, bạn có biết nó muốn làm gì không? [đứa bé này cầm cây kiếm chém đứt những bông hoa mặt trời ra khỏi cây hoa với một thái độ rất lạnh lùng và quyết liệt (giống như các sát thủ trong những bộ phim hành động); khi thấy một bông hoa còn sót lại trên cây, đứa bé này đã đi đến và chặt bông hoa còn sót lại này bằng nhiều nhát kiếm cho đến khi bông hoa đứt lìa khỏi cành].

PV: Trước hết xin cảm ơn thầy đã tiếp nhận lời phỏng vấn của chúng tôi. Hiện nay trên thị trường Trung Quốc, điện thoại cầm tay có đến hơn 100 triệu cái, tiếng chuông của điện thoại thì rất nhiều, kiểu gì cũng có. Hôm nay chúng tôi xin phát một đoạn tiếng chuông cho thầy nghe, đây là tiếng của một bé gái khoảng 5-6 tuổi, xin thầy nghe thử: “Đợi tôi có tiền rồi, tôi sẽ mua hai chiếc vớ, bên trái tôi mang vớ có kim tuyến, bên phải tôi mang vớ ni lông. Đợi tôi có tiền rồi, tôi muốn vào bệnh viện thì vào bệnh viện, tôi muốn vào hàng ăn thì vào hàng ăn. Đợi khi tôi có tiền rồi, tôi sẽ đánh bóng bàn chứ không đánh gôn, tôi sẽ mặc trang phục đời Đường, chứ không mặc trang phục kiểu Tây. Đợi khi tôi có tiền rồi, tôi sẽ làm hai kiểu quảng cáo đặc biệt ác tâm, một cái sẽ phát vào lúc nhân dân cả nước đang ăn cơm trưa, một cái sẽ phát vào lúc nhân dân cả nước đang ăn cơm tối.”

PV: Vừa rồi thầy đã nghe đứa bé này nói, lý tưởng của nó từng lời từng chữ đều là: Nếu tôi có tiền tôi sẽ thế này thế nọ, và còn có tư tưởng ác tâm với tất cả nhân dân toàn quốc, để cho nhân dân cả nước ăn cơm không nổi. Đây là lý tưởng lớn nhất của nó. Có thể rất nhiều người coi điều này như là chuyện đùa, người lớn thì ngầm thừa nhận, còn trẻ con thì bắt chước, sức ảnh hưởng này là vô cùng lớn. Sau khi nghe xong thầy cảm nhận như thế nào?

HT: Đây thực sự là vấn đề của giáo dục. Nếu như không dạy trẻ con cho đàng hoàng, hoặc nếu ở trong môi trường bất thiện thì chúng rất dễ học theo những điều bất thiện. Cho nên cổ nhân dạy chúng ta có câu cách ngôn là: “làm mà không thành công thì phải xem lại mình”. Anh nhìn thấy tình hình này thì anh phải nghiên cứu nguyên nhân của nó, anh phải quay lại nghĩ về bản thân mình. Đứa trẻ này nếu như là con của mình, mình phải suy nghĩ là mình đã dạy nó như thế nào mới ra nông nổi như vậy? Cha mẹ phải chịu trách nhiệm, xã hội phải chịu trách nhiệm, quốc gia phải chịu trách nhiệm. Nếu như chúng ta lơ là sẽ dẫn đến dân tộc, quốc gia bị hủy diệt. Đó không phải là lỗi của trẻ con, trẻ con không hề có lỗi. Người thầy đầu tiên là cha mẹ, trẻ con vừa biết nhìn, vừa biết nghe là nó đang học tập, đang bắt chước. Cho nên nhất cử nhất động của người lớn đều phản ảnh vào trong đầu óc của nó. Đây chính là điều được gọi là: “Tiên nhập vi chủ, thiếu thành nhược thiên tánh, tập quán thành tự nhiên”.

PV: Chúng ta thường thấy, cha mẹ ngày nay thường vừa bồng trẻ vừa chửi lộn, mắng người và làm những việc không tốt. Họ cảm thấy đứa bé đang ẵm trong lòng này chưa biết nói và không hiểu gì. Nhưng thầy cho rằng không phải vậy, thầy cho rằng đứa bé này sẽ lưu lại trong tâm nó tất cả những điều này?

HT: Vâng, trẻ con đều học hết. Cho nên tại sao cổ nhân Trung Quốc (không phải người Trung Quốc hiện nay) coi trọng thai giáo. Bạn có thể nói họ không có lý sao? bạn có thể nói họ phong kiến sao? Họ có cái hay của họ nên họ có thể duy trì xã hội ổn định phồn vinh đến 5000 năm. Hiện nay chúng ta dùng phương pháp mới, thử nghiệm chưa đến 100 năm đã khiến cho thiên hạ đại loạn rồi. Người ta 5000 năm không loạn, chúng ta hiện nay mới 100 năm đã loạn. Điều này chẳng lẽ không đủ để suy nghĩ, để kiểm thảo hay sao? Cần phải giác ngộ rốt cuộc phương pháp nào là tốt.

PV: Khi em bé còn ở trong bụng mẹ thì người mẹ nghĩ gì đều ảnh hưởng đến em bé và em bé có thể tiếp nhận sự giáo dục từ người mẹ?

HT: Đúng vậy. Nếu người mẹ khởi tâm động niệm đều là thiện, đều là thanh tịnh thì thai nhi được lợi ích vô cùng lớn. Mọi người ai cũng mong con cái của mình tốt, hiếu tử hiền tôn. Làm sao dạy nó đây? Khi mang thai thì chính chúng ta phải hiếu thảo, phải tận hiếu, sóng của hiếu sẽ ảnh hưởng nó. Chúng ta tu thanh tịnh, tu phước, không nên khởi ác niệm, niệm niệm đều phải là thiện niệm mới đích thực là đã gieo chủng tử sâu dày cho nó. Điều này cũng giống như sóng điện mà trong khoa học hiện nay đã nói.

Đài truyền hình trích đoạn video thuyết pháp của HT. Tịnh Không: Tâm niệm của bản thân chúng ta phải tương ưng với tâm niệm của Phật, Bồ tát. Ở trong tâm của chúng ta phát ra sóng suy nghĩ, niệm niệm đều là thiện, niệm niệm đều tương ưng với kinh giáo thì sóng này rất tốt, sóng này sẽ tiếp cận với sóng của Phật, Bồ Tát. Tuy chưa được hoàn toàn tương đồng nhưng nó đã rất gần với Phật, Bồ tát. Điều này nhà Phật gọi là phù hộ, gia trì. Đạo lý là ở chỗ này, bạn không hiểu nên cho rằng đó là mê tín. Phải biết rằng đó là sự tương ưng tần số của sóng tư tưởng và có thể giúp ích được. Lợi ích của niệm Phật là ở điểm này. Đây không phải là mê tín mà thực sự có cơ sở lí luận khoa học. Sau khi được sinh ra thì càng quan trọng hơn, bạn phải để những điều trẻ em nhìn thấy, nghe thấy và tiếp xúc đến đều là những điều tích cực, đều là những điều tốt đẹp. Cho nên nếu cãi nhau thì đến chỗ khác mà cãi, chứ đừng nên để cho trẻ em nhìn thấy, đừng để chúng nghe thấy. Đây mới thực sự là thương yêu trẻ.

Đài truyền hình trích đoạn phim tư liệu với nội dung: [Người mẹ nói với đứa bé mới vài tháng tuổi đang nằm trên giường] Chúng ta đọc lại “Nhập Tắc Hiếu” một lần nữa nhé: “Nhâp Tắc Hiếu”, cha mẹ gọi, trả lời ngay; Việc tuy nhỏ, chớ làm bừa; Vật tuy nhỏ, chớ giấu riêng, nếu giấu riêng, cha mẹ buồn; Cha mẹ bảo, phải làm ngay; Cha mẹ dạy, phải vâng lời; Cha mẹ trách, sửa chữa ngay.

PV: [mở lại đoạn tiếng chuông điện thoại có giọng nói của bé gái đã nêu ở trên”” “Đợi tôi có tiền rồi, tôi sẽ làm hai việc quảng cáo độc ác nhất, một cái sẽ phát vào lúc nhân dân cả nước đang ăn cơm trưa”. Đứa bé này khoảng chừng độ 5-6 tuổi nhưng tâm lượng rất lớn, nó muốn làm cho nhân dân cả nước ăn cơm không nổi, nhất định phải ác tâm với họ để họ ăn không nổi hai bữa cơm. Nếu như cha mẹ đứa bé có tâm lượng rất lớn này đứng trước mặt thầy thì thầy sẽ nói với họ điều gì?

HT: Mỗi người đều có phước báu riêng của họ. Đứa bé có tâm lượng lớn như vậy, nếu như là thiện thì có lợi ích rất lớn cho chúng sanh, điều này sẽ tăng trưởng phước báu và cũng sẽ kéo dài thêm tuổi thọ của nó, vì nó vì nhân dân mà phục vụ. Nếu như những điều nó làm là ác, đồng thời chúng sanh không có phước báu thì phải tiếp nhận sự phá hại của nó. Chúng sanh có phước, mà nó không có phước báu lớn thì thọ mạng của nó sẽ bị rút ngắn lại, e rằng chưa đến lúc nó có tiền thì nó đã bị trời gọi về rồi.

PV: Cái tâm này sẽ ảnh hưởng đến thọ mạng của nó sao?

HT: Vâng, khởi tâm động niệm, lời nói việc làm đều ảnh hưởng đến thọ mạng của nó, sẽ ảnh hưởng đến phước báu của nó. Đây là đạo lý.

PV: Thầy biết hiện nay cả thế giới đều như vậy. Thế giới hiện nay là một thế giới thương nghiệp, tất cả đều thích mới, lạ, đặc biệt. Nếu như trẻ con nói năng như trẻ con thì bán không có tiền, nhất định phải khác đi.

HT: Điều đó cũng không quan hệ gì, ông trời sẽ trừng phạt bạn. Một khi con người đã mê hoặc đến cực điểm, lương tri đã mất hết, không còn năng lực phân biệt đúng sai tà chánh thì ông trời đành phải làm một cuộc điều chỉnh.

Đài truyền hình trích đoạn phim tư liệu với nội dung: Những hành động của trẻ dưới ảnh hưởng của xã hội thương nghiệp, người lớn đến nghĩ cũng không dám nghĩ. Trẻ con rất nhỏ đã biết học theo những kích thích, hưởng thụ điên cuồng. Đứa bé này hiện muốn kích thích điên cuồng một chút, nó mang đôi giày thể thao nổi tiếng để nhảy xa mạo hiểm một lần [đứa bé đào một cái hố, cắm chông dưới một cái hố và cố gắng nhảy qua cái hố đó (nếu như nhảy không qua thì sẽ bị chông đâm bị thương và có thể mất mạng)].

PV: Thầy đã từng này tuổi rồi, nhưng có phải thầy cũng chưa từng nghe qua những việc như vậy phải không ạ?

HT: Điều này thì không bằng đế vương trước đây, vì thời đại đế vương là phải ngăn chặn tà tư, tà niệm, tà kiến, tà hạnh. Trước đây đề phòng rất nghiêm khắc, bảo vệ tinh thần con người không bị ô nhiễm; nhưng hiện nay do dân chủ tự do mở cửa, cái ô nhiễm kia quá nhiều nên phòng tuyến bị đột phá hoàn toàn. Nói cách khác là niệm chân chánh không có cách nào ngang bằng với nó. Điều này trong Phật pháp gọi là phiền não, tâm sở phiền não vốn dĩ không cân bằng so với tâm sở thiện. Nhà Phật nói: tâm sở thiện của một người chỉ có mười một, nhưng tâm sở phiền não có đến hai mươi sáu. Tâm sở thiện hiện nay không có người nâng đỡ, nhưng tâm sở phiền não thì rất được nâng đỡ.

Những thứ trong truyền hình đã giáo dục con người trở nên xấu. Hầu hết một nửa chương trình trên tivi là bạo lực, tình dục, sát, đạo, dâm, vọng. Cái này mỗi ngày đang giáo dục mọi người thì mọi người làm sao mà không có ác niệm, làm sao mà không có ác hạnh cơ chứ? Cho nên tất cả các môn nghệ thuật của Trung Quốc mấy ngàn năm nay (ngày nay chúng ta gọi là văn nghệ), những loại biểu diễn nghệ thuật của dân gian đều phải tuân thủ theo nguyên tắc chỉ đạo tối cao của Khổng Tử là: “Tư vô tà”. Vì vậy, nếu nhà nước có thể lấy đây làm tiêu chuẩn, nếu có thể nghiêm cấm được tất cả những tà tư tà niệm, những ý nghĩ không đúng của nhân dân thì họ là cổ thánh nhân, thánh vương đến cai trị quốc gia.

PV: Một quốc gia tốt thì nhân tâm thiện, trăm họ cũng rất lương thiện tử tế. Khi tai nạn lớn đến thì quốc gia này không bị ảnh hưởng, tai họa tự nhiên sẽ không làm tổn hại họ phải không ạ?

HT: Đúng vậy. Khi tai nạn đến, con người không thể chết hết mà vẫn còn lại một bộ phận. Số người còn lại đó đều là những người thiện, có lương tâm, như cổ nhân đã nói là “giữ lại giống tốt”.

PV: Đây là sự chọn lọc của tự nhiên?

HT:Vâng, đây là sự chọn lựa của tự nhiên. Tại sao vậy? vì con người và tự nhiên là một thể, thiện và thiện cảm ứng với nhau, ác và ác cảm ứng với nhau.

PV: Thầy vẫn đề xướng bốn nền giáo dục?

HT: Vâng. Giáo dục gia đình, giáo dục nhà trường, giáo dục xã hội và giáo dục tôn giáo.

PV: Nếu bây giờ chúng tôi giao cho thầy một thanh niên như đoạn “tin tức phát chung” đã đăng tải: “ở trên đường Nhị Hoàn Bắc Kinh có một nhóm đua xe gồm rất nhiều người trẻ tuổi lái xe hơi, chúng đua xe một cách điên cuồng, chạy xe tốc độ cực nhanh trong dòng xe đang chạy, chạy hết đường Nhị Hoàn mà chỉ cần có 13- 14 phút. Sau đó bị cảnh sát bắt lại, cảnh sát bèn hỏi: Anh chạy xe nhanh như vậy, nếu đụng phải người khác thì anh có dừng lại không? Câu trả lời là không. Chàng thanh niên này nói: Tôi lái xe là để đua, là vì tốc độ, sao có thể dừng lại được chứ?!”. Bây giờ mọi người muốn thỉnh giáo thầy, nếu đem những thanh niên này đặt vào những nền giáo dục như thầy đã đề xướng thì có thể hồi phục bình thường lại không?

HT: Con người có lương tâm, chúng ta không có gì khác. Cho nên để cho chính bạn suy nghĩ về lương tâm của mình, bạn giết người khác, người khác giết người nhà bạn, giết cha mẹ của bạn, giết bạn, thì bạn sẽ như thế nào? Tâm trạng bạn sẽ như thế nào? Vấn đề hiện nay là gì? là không đặt mình vào vị trí của người khác mà suy nghĩ, không đặt mình vào xã hội mà suy nghĩ, hoàn toàn là cá nhân. Đây gọi là chủ nghĩa cá nhân. Bạn lái xe nhanh như vậy, nếu như người bị đụng chết là cha mẹ bạn, là người mà bạn thương yêu nhất thì cảm nghĩ của bạn thế nào?

PV: Thế những người trong mắt họ không hề có cha mẹ, thậm chí vì tiền mà giết hại cha mẹ, giết hại người thân, thì chúng ta phải làm gì?

HT: Chúng tôi hiện nay là dạy. Bạn đến Thanh Trì mà xem, bạn đi xem thực địa thì bạn mới có thể hiểu được, vì nói chỉ là lí luận và thường không thể thực hiện. Cái bất thiện đó là học được sau này, cái bất thiện thì có thể diệt được, còn cái vốn thiện thì không thể diệt được. Cái vốn thiện có đầy đủ từ khi mới sinh ra, là trời sinh, là bất sanh bất diệt. Hiện nay là do tiếp nhận hoàn cảnh xấu, sự ảnh hưởng xấu của tà tư tà kiến làm cho che lấp bản tánh của bạn, nhưng bản tánh của bạn không hề mất đi.

PV: Theo đạo lý này của thầy thì có thể suy ra, một người nếu như phạm tội tử hình, thời khắc trước khi họ sắp bị hành hình, họ vẫn có lương tri, vẫn có thể cứu độ họ?

HT: Vâng, khi sắp đến giờ xử tử, người nói lời sám hối sau cùng rất nhiều. Biết mình sai nhưng đã không kịp quay đầu nữa, trong những phạm nhân bị tử hình người hối hận quay đầu rất nhiều. Chúng tôi cũng đã dạy rất nhiều người.

PV: Rất nhiều người vô cùng hưởng ứng đối với bốn loại hình giáo dục mà thầy đã đề xướng và họ rất muốn xem thử. Có phải Thị trấn Thanh Trì huyện Lô Giang tỉnh An Huy mà thầy tự tay xây dựng đều có cả bốn loại hình giáo dục này?

HT: Mọi người đều có thể học được. Nội dung chương trình của bốn loại hình giáo dục này hầu như là thống nhất, nội dung dạy học không ngoài luân lý, đạo đức, nhân quả, trí tuệ, khoa học.

PV: Thầy đem khoa học xếp xuống sau cùng?

HT: Khoa học phải xếp ở sau cùng. Nếu khoa học đặt ở phía trước thì con người sẽ bị hủy diệt. Nếu như khoa học đặt ở sau cùng thì nhân loại hoàn toàn có thể khống chế được khoa học, con người có thể hưởng thụ được những tiện ích mà khoa học đem lại.

PV: Trước đây chúng ta biết có một loại nguyên tắc chỉ đạo đó là “Chống lại trời thì vui vô cùng.”

Đài truyền hình trích đoạn phim tư liệu với nội dung: [các em nhỏ cùng đồng thanh đọc theo hướng dẫn của thầy giáo”” “Nhân định thắng thiên, nhân định thắng thiên, nhân định thắng thiên”

[Mọi người cùng nhau hô khẩu hiệu”” “Chống lại đất thì vui vô cùng, chống lại con người thì vui vô cùng”. Con người hiện nay không thể nghĩ ra được việc nếu con người chống lại con người thì sẽ như thế nào? Năm 1966 đến năm 1976, mười năm đại cách mạng văn hóa chưa có tiền lệ trong lịch sử. Một người nông dân bình thường chỉ vì biết cha mẹ từng là địa chủ, liền đem cha mẹ ra đấu tố trước mọi người. Điểm mấu chốt là chính con của họ cũng muốn đấu tố họ.

[Một người đàn ông nói”” “Đã mấy ngàn năm rồi, phong tục tập quán lưu truyền lại là cha và con hằng luôn thân thiết, nhưng bây giờ lại muốn đoạn tuyệt quan hệ, không còn là cha, không còn là con. Điều này ở Trung Quốc mà nói  thì rất thảm hại. Con tôi đã đem tôi ra phê bình đấu tố một lần, tôi tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ, lại một lần đấu tố nữa, nó liền bỏ đi. Nếu không đoạn tuyệt, vạ lây đến thân nó thì gay go lắm”.

Hơn 30 năm đã qua, tư tưởng và ý thức chống trời, chống đất, chống người thì vui vô cùng ấy vẫn còn ảnh hưởng sâu sắc đến con người.

PV: Đương nhiên những thập kỷ đó đã kết thúc rồi, nhưng hiện nay con người vẫn chưa tìm ra tiêu chuẩn và nguyên tắc làm thế nào chung sống hài hòa với trời, đất. Thầy có thể nói cho chúng tôi biết được không ạ?

HT: Vũ trụ là một thể. Đạo lý này rất sâu. Cần phải thực sự cố gắng nỗ lực để nhận biết. Các thánh nhân trong và ngoài nước xưa nay đều dạy chúng ta, cơ thể của con người là tiểu vũ trụ, hoàn cảnh bên ngoài là đại vũ trụ, tiểu vũ trụ và đại vũ trụ là giống nhau. Bạn thấy vũ trụ bên ngoài phức tạp thì tiểu vũ trụ bên trong chúng ta cũng phức tạp; bạn thấy chúng ta đơn giản thì bên ngoài cũng đơn giản. Trên thực tế con người và vũ trụ là một, không phải hai. Điều này là vô cùng kỳ diệu. Phật pháp gọi đó là diệu pháp. Bạn thử xem chim con nở ra từ trong một quả trứng nhỏ, khi quả trứng nhỏ chưa tượng thành chim con đã có đầy đủ tất cả, không thiếu gì cả. Bạn đập quả trứng ra, điểm nào là mắt, điểm nào là tai, điểm nào là mỏ, điểm nào là cánh vốn tự nhiên đã có rồi. Con người có bao giờ nghĩ đến vấn đề này chưa? Con người từ khi mới thụ thai, cái phôi thai kia chỉ là một điểm nhỏ xíu, mềm yếu, nhưng cũng có đầy đủ hình thể của toàn bộ con người. Cái này không phải do máy móc chế tạo, nhưng có thể tạo ra sự sinh động như thật. Điều này trong Phật pháp nói: “Đây là tánh đức, đây là bản năng”. Bản năng cùng vũ trụ là một thể, chính bạn lại không biết, muốn đem nó tách ra. Khi tách ra thì vấn đề liền xuất hiện. Nếu bạn hiểu được thì bạn có thể tùy thuận. Cho nên người Trung Quốc gọi là đạo đức. Tại sao gọi là đạo? đạo chính là tự nhiên, là quy luật tự nhiên. Sự vận hành của tự nhiên chính là đạo. Con người từ khi mới thụ tinh đến lúc ra đời là tự nhiên, tuyệt đối không phải do con người chế tạo nên. Con người cũng không cách nào chế tạo được, khoa học kỹ thuật tiến bộ đi nữa cũng không có cách gì có thể tạo ra một con người giống như tự nhiên đã làm.

PV: Hiện nay đang phát minh  kỹ thuật nhân bản con người.

HT: Không thể, con người đến lúc nhân bản được thì thọ mạng của họ cũng kết thúc, toàn bộ thọ mạng của nhân loại sẽ kết thúc. Tại sao vậy? Nếu con người đi ngược lại tự nhiên mà còn có thể sinh tồn được thì toàn bộ sự vận hành của đại tự nhiên sẽ hủy hoại, lúc này con người trở thành thượng đế tạo nên trời đất vạn vật. Toàn bộ vũ trụ là do nhân tạo, thì không thể gọi đó là tự nhiên nữa. Cho nên không phải đại tự nhiên hủy diệt bạn mà chính bạn hủy diệt đại tự nhiên. Con người và tự nhiên, ai thắng ai? e rằng con người vĩnh viễn không thể thắng nổi đại tự nhiên. Tại sao vậy? Bạn hủy diệt toàn bộ địa cầu, hủy diệt thái dương hệ cũng không thể thắng nổi đại tự nhiên. Cái đại tự nhiên đó có hệ Ngân Hà, bên ngoài hệ Ngân Hà còn có hệ Đại Tinh. Con người không có năng lực này. Con người có năng lực hủy diệt địa cầu (điều này con người làm được rồi) nhưng hủy diệt Thái Dương Hệ vẫn chưa làm được, hủy diệt hệ Ngân Hà e rằng khó khăn hơn, huống hồ gì những hệ sao rộng lớn hơn so với hệ Ngân Hà, không biết có bao nhiêu mà kể. Trong Phật pháp nói đó là Tam thiên đại thiên thế giới. Nhưng tam thiên đại thiên thế giới vẫn chưa phải là đại vũ trụ, vẫn chưa phải là toàn bộ vũ trụ, mà chỉ là một điểm nhỏ trong vũ trụ.

Đài truyền hình trích đoạn video thuyết pháp của HT. Tịnh Không: Người phương Tây hiện nay cũng dần dần giác ngộ, có nhiều người cũng đang nghiên cứu việc này rất nghiêm túc. Nếu như ngày nay tất cả đều muốn lấy khoa học làm căn cứ, không hợp với khoa học thì không tin, thì thử nghĩ xem khoa học đến nay có lịch sử được bao nhiêu năm? Nhiều lắm cũng không quá 300 năm, con người trước đây 300 năm sống như thế nào vậy? Không có khoa học. Họ sống như thế nào? 300 năm trước có ôn dịch, trong lịch sử Trung Quốc có ghi lại việc này, và những bài thuốc, những phương pháp cứu người đó đều không có căn cứ khoa học. Chúng ta hoàn toàn không phản đối khoa học, chúng ta tôn trọng khoa học, nhưng khoa học hiện nay còn có rất nhiều chỗ chưa được phổ cập đến, chưa phát hiện được. Ngành y dược Trung Quốc phát minh sớm nhất, ít nhất đã có lịch sử 5000 năm. Kinh nghiệm 5000 năm này đã là điều không thể tưởng tượng nổi. Người Trung Quốc thật đáng thương vô cùng, từ cuối đời nhà Thanh đã mất đi lòng tự tin dân tộc. Nguyên nhân dẫn đến các tai họa của Trung Quốc là do điều này. Nguyên nhân ôn dịch bị chết người rất nhiều người là từ đâu? vì không tin y dược của Trung Quốc, đánh mất đi lòng tự tin dân tộc, mất hết lòng tin đối với những thứ của tổ tông mình truyền lại. Theo nhân quả thì kết quả của điều này là họ phải hứng chịu, vì đây là đại bất hiếu. Tổ tông không phải không thương yêu con cháu, mà ngược lại họ đã giữ lại những thứ tốt nhất cho bạn, bạn không tin thì vô phương. Bạn còn muốn vứt bỏ nó, còn muốn tiêu diệt nó, thì cái tội này rất nặng. Trước đây tôi đọc sách cổ, đối với việc này tôi cảm thấy rất kỳ lạ, mỗi một triều đại đều có cách tân đổi mới, nhưng tại sao giáo dục không hề biến đổi? Cương lĩnh xử thế đối nhân tiếp vật cũng rất đơn giản: “ngôn trung tín, hành đốc kính”, các bạn thử nghĩ có tốt không? Lời nói phải thành thật. Người đời nay đều là lừa người, thật sự đều là vọng ngữ, hai lời, ác khẩu, thêu dệt. Hầu như nền giáo dục của Trung Quốc từ xưa đến nay đều là không hợp với khoa học. Hiếu, đễ, trung, tín không hợp khoa học, giữa con người với con người luôn tôn trọng lẫn nhau, kính yêu lẫn nhau không hợp khoa học, khoa học hoàn toàn ngược lại những điều này. Thế giới này trở thành thế giới gì vậy? Xử sự chánh nghĩa, không mưu cầu lợi ích, điều này dứt khoát không hợp khoa học. Khoa học thì nói lợi hại, còn nhà nho thì nói đạo nghĩa, chỉ cần hợp đạo nghĩa, không nói đến lợi hại. Cho nên cổ thánh tiên hiền có thể quên mình vì người, đối đãi với người có thể “Điều mình không muốn chớ áp đăt cho người” “Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân,” những lời giáo huấn này đều sai cả sao?

Quả thật khoa học dạy chúng ta cạnh tranh, đấu tranh, chiến tranh, mãi mãi ở chữ tranh, tranh suốt đời, đến chết vẫn không hết tranh, đời sống luôn ở trong đau khổ. Giáo dục của Nho, Phật, thánh hiền dạy bạn sống trong đời sống hạnh phúc, sống trong sự bình an. Nhưng ngày nay nói bình an thì không có ai hiểu, tại sao vậy? vì họ chưa bao giờ được sống đời sống bình an, họ chưa hề thấy qua, chưa hề nghe đến thứ gọi là vui đạo luân thường. Những thứ họ thấy, họ nghe đều là cạnh tranh, đấu tranh, chiến tranh, luôn luôn muốn chiến thắng tất cả, thắng không nổi thì thất bại, vậy thì biết làm sao?

HT: Năm năm trước, Tổng đốc hàng không vũ trụ Mỹ đã công bố một báo cáo về vật chất, nói rằng vật chất là từ trong cái không mà sinh ra có. Hiện nay khoa học đã phát hiện vật chất không phải thật sự tồn tại, là từ không sinh ra có. Tuy vật chất được sinh ra từ không, nhưng thời gian tồn tại của vật chất này rất ngắn, cơ hồ như vừa sinh ra thì đã bị diệt rồi. Chúng ta thường nói: sinh diệt đồng thời, đây là cách mô tả gần với thực tế nhất. Những hiện tượng vật chất mà chúng ta nhìn thấy là tướng tương tục của hiện tượng này, giống như chúng (268)

Bài viết cùng chuyên mục: Các Bài Pháp Khác Của HT Tịnh Không

Để lại một Bình luận

Các trường bắt buộc đánh dấu *


+ bốn = 6

Bạn có thể sử dụng thuộc tính HTML: