Hài Hòa Cứu Vãn Nguy Cơ (Phần 2)

HÀI HÒA CỨU VÃN NGUY CƠ

(Vạn vật hài hoà, thiên hạ thái bình)

Tập 2

DÂN TỘC TRUNG HOA ĐÃ ĐẾN LÚC NHẬN TỔ QUY TÔNG

PV: Một người bắt đầu từ nhỏ cho đến khi kết thúc mạng sống sẽ không ngừng suy nghĩ về vấn đề là ta từ đâu đến, ta là ai, và ta sẽ đi về đâu? Tương tự như vậy, một quốc gia, một dân tộc cũng cần phải trả lời vấn đề này, nếu không thì họ sẽ không xác định được vị trí của mình và phương hướng phát triển sau này. Mười một năm trước, Trung Quốc có tổng cộng chín vị đại hiền đại đức, bao gồm những người như ngài Triệu Phác Sơ, đã cùng nhau đưa ra đề án chánh hiệp số 016. Đề án này đã kêu gọi khẩn cấp về giáo dục giá trị quan tư tưởng truyền thống Trung Quốc, họ nói rằng: giá trị quan và tư tưởng truyền thống là kết tinh trí tuệ của dân tộc chúng ta. Kinh điển truyền thống là chất truyền tải khổng lồ của tâm hồn dân tộc. Những điều này là nền tảng cho sự phát triển và sinh tồn của dân tộc chúng ta, là sức gắn kết của dân tộc mấy ngàn năm nay nên tuy nhiều lần gặp tai nạn mà không bị tan rã. Nếu như để di sản văn hóa đó bị tiêu diệt, thì chúng ta sẽ là tội nhân của dân tộc, tội nhân của lịch sử. Mọi người cầm cuốn sách xưa mà không hiểu gì cả là có lỗi với liệt tổ liệt tông, là có lỗi với nhân dân thế giới, có lỗi với nhân loại. Mười một năm đã trôi qua, những người đại biểu cho lương tâm của dân tộc như ngài Triệu phác Sơ đã lần lượt ra đi, nhưng vấn đề đó vẫn còn để đó, bây giờ chúng ta cần phải đem trí tuệ và dũng khí để tìm ra câu trả lời hay nhất.

DÂN TỘC TRUNG HOA ĐÃ ĐẾN LÚC NHẬN TỔ QUY TÔNG

PV: Vô cùng cảm ơn thầy đã tiếp nhận lời mời phỏng vấn của chúng tôi. Những người như thầy đã từng trải qua kháng chiến vào thập niên 30-40 của thế kỷ trước, lúc đó thầy khoảng mười mấy tuổi, lúc đó Trung Quốc đứng trước nguy cơ diệt chủng mất nước, toàn bộ dân tộc không còn nữa, mọi người là kẻ mất nước, không thể làm người Trung Quốc nữa, không thể còn truyền thống của mình nữa. Sự trả giá của chúng ta trong tám năm đó là Trung Quốc chúng ta máu chảy thành sông, xương trắng phơi đầy đồng, là sự đấu tranh giữa sống chết. Cuối cùng chúng ta vẫn tồn tại, chúng ta đã giữ vững được mạng mạch của mình, giữ vững được tư cách làm người Trung Quốc của chúng ta.

HT: Vâng.

PV: Nhưng bây giờ tôi đi ra đường thường phải suy nghĩ về vấn đề này, người dân bây giờ, đồng bào chúng ta bây giờ, đặc biệt là thế hệ trẻ, ngoài việc họ nói tiếng Hán, tiếng mẹ đẻ của họ là tiếng Hán, viết chữ Hán, thẻ chứng minh chứng minh họ là người Trung Quốc ra, thì làm cách nào chứng minh họ là con cháu của Hoa Hạ. Cái gì chứng minh họ là người Trung Quốc theo quan điểm truyền thống của người Trung Quốc?

HT: Nếu như lịch sử văn hóa truyền thống của chúng ta bị mất, thì dân tộc này sẽ diệt vong. Điều này vô cùng đáng sợ, chính quyền bị mất không sợ, bạn thấy Trung Quốc chúng ta vào triều Nguyên, chính quyền của chúng ta ở trong tay người Mông Cổ, nhưng văn hóa của chúng ta không hề bị tiêu diệt. Sau khi Mãn Thanh vào cai trị thì chính quyền của chúng ta bị mất, nhưng văn hóa của chúng ta không những không bị người Mãn Thanh tiêu diệt, mà còn phát huy rạng rỡ. Cuối cùng Mãn Thanh cũng bị đồng hóa, cũng biến thành dân tộc Trung Hoa. Cho nên muốn tiêu diệt một quốc gia, điều quan trọng nhất là phải tiêu diệt văn hóa lịch sử của họ, vì khi văn hóa bị tiêu diệt thì linh hồn quốc gia này không còn nữa, chỉ còn lại một cái xác, đây là điều vô cùng đáng sợ.

PV: Thế hệ trẻ sẽ nói: không sao cả, tôi có tiền.

HT: Có tiền cũng vô ích, có tiền không giữ nổi quốc gia của bạn, hơn nữa bạn không có địa vị gì trên quốc tế thì bạn càng có của cải, người ta sẽ coi khinh, sẽ không tôn trọng bạn. Nói cách khác, sự cao quí làm người của bạn không còn nữa, điều này không phải tiền bạc có thể mua được, cần phải biết rõ điều này. Sau khi nếm quả khổ thì họ sẽ biết thôi, đến lúc đó hối hận cũng không kịp.

PV: Thời chiến tranh chống Nhật, có phải đại bộ phận người Trung Quốc đều có thể cảm nhận được nguy cơ này?

HT: Vâng, cho nên thời kháng chiến, thời kỳ sĩ khí tràn trề đó, chúng ta cũng có thể khẳng định Trung Quốc sẽ không bị mất nước.

Đài truyền hình trích đoạn phim tư liệu với nội dung: Để bảo vệ quốc gia của chúng ta, các anh em tiền tuyến phải liều mạng sống của họ mà vào sinh ra tử, mỗi một giờ an toàn của dân tộc Trung Hoa đều phải đổi bằng xương bằng máu của các chiến sĩ tiền tuyến.

HT: Tôi đã từng nói rất nhiều lần, văn hóa lịch sử của Trung Quốc là tài sản trí tuệ của thế giới loài người, bất kỳ quốc gia nào cũng có thể kế thừa, cũng có thể học tập. Người Trung Quốc không ích kỉ, không hề có sở hữu bản quyền, hoan nghênh lưu thông. Nên hủy diệt Trung Quốc chỉ có chính người Trung Quốc, chính người Trung Quốc hoài nghi, vứt bỏ đối với những di sản của tổ tông. Đó chính là người Trung Quốc tự hủy diệt mình, sức mạnh bên ngoài không thể làm gì được, điều này ngay cả người nước ngoài cũng thừa nhận.

PV: Hiện nay hiện đại hóa phát triển với tốc độ rất cao, nhưng Trung Quốc là một quốc gia tương đối đặc biệt của cả thế giới. Ấn Độ bị Anh Quốc đô hộ hơn 200 năm nhưng hơn 95% người Ấn Độ vẫn giữ tín ngưỡng của mình, họ vẫn có tín đồ Ấn Độ Giáo của họ. Quốc phụ của Singapore là Lý Quang Diệu, ông đã dùng tư tưởng nho gia truyền thống để quản lý, để cải tạo, để sáng lập nên Singapore. Còn Hàn Quốc, những quốc gia Á Châu khác thì không cần phải nói nữa. Hiện nay rất nhiều học giả đưa ra nhận định thế này: Trung Quốc là quốc gia duy nhất trên toàn thế giới từ bỏ truyền thống văn hóa của mình.

HT: Không hề sai, tự mình từ bỏ chính mình.

PV: Họ nói Trung quốc là quốc gia duy nhất tự mình chối bỏ chính mình, thầy có đồng ý với nhận định này không?

HT: Tôi đồng ý với nhận định này, điều này vô cùng bất hạnh. Cho nên hiện nay chúng ta hy vọng Nhật Bản và Hàn Quốc có thể kế thừa truyền thống của Trung Quốc, và tương lai văn hóa Trung Quốc vẫn phát triển rạng rỡ trên toàn thế giới.

Đài truyền hình trích đoạn phim tư liệu với nội dung: Đây là hình ảnh ghi lại của truyền hình Nhật Bản phát tặng hiệp hội nhiếp ảnh NHK, ghi lại hình ảnh đời sống thường ngày của một hộ dân bình thường ở nông thôn Nhật Bản trong thời đại hiện đại hóa phát triển tốc độ cao này. Lời thuyết minh là do Nhật bản biên soạn và phối âm thuyết minh bằng tiếng Anh, có thể phát sóng ở các nước khác để thế giới càng hiểu thêm về đời sống và thế giới tinh thần của người Nhật Bản: “Sau khi thu hoạch mùa màng xong là đến lúc cảm ơn. ông Điền Trung chọn hai con cá sống từ trong ao, cá này sẽ không bị giết mà là để phóng sanh khi ngày mai tế thần, để chúng trở về với tự nhiên. Ông dâng vật tế lên thần linh gồm bánh tết, rượu trắng, củ cải trắng và cá sống. Ông Điền Trung tin rằng thần lúa nhất định sẽ tiếp nhận vật tế sau đó mới ra đi, tết năm sau khi gieo hạt thì thần lúa sẽ trở lại. Mỗi một nguyên tố trong tự nhiên đều có thần linh của bản thân nó, mỗi gốc cây, mỗi tảng đá, mỗi dòng suối, giới tự nhiên tổng cộng có tám triệu thần linh. Ông Điền Trung dùng cầu nguyện và cúng tế để biểu thị lòng cảm ơn, ông trải qua đời sống tự cung tự cấp nên cảm tạ ơn huệ của tự nhiên.”

Sau chiến tranh Nhật Bản trở thành nước mạnh về kinh tế trên thế giới, thực tế mà nói họ được lợi từ việc hun đúc văn hóa Trung Quốc xưa. Họ nói về nghĩa khí, trong lúc công ty kinh doanh không thuận lợi thì nhân viên cao cấp chấp nhận không nhận lương mà vẫn làm việc. Các công ty khác thấy các nhân viên cao cấp này là nhân tài, rất giỏi liền đề nghị họ về làm việc cho mình, thậm chí trả lương cao hơn nơi họ đang làm việc nhưng họ dứt khoát không đi. Nếu họ bỏ đi thì là bất nghĩa. Loại hành vi bất nghĩa này không thể có chỗ đứng trong xã hội cổ đại Trung Quốc. Tại sao vậy? mọi người sẽ coi khinh bạn. Xã hội ngày nay không trọng đạo nghĩa, nhưng người Nhật Bản còn trọng đạo nghĩa. Người xưa nói: bạn bè lâu ngày là tốt, kết giao bằng lợi hại thì tình cảm nhạt nhẽo, kết giao bằng đạo nghĩa thì ân tình thêm sâu nặng. Đây là ý nghĩa của nhân sinh, giá trị quan của nhân sinh. Nhưng giá trị hiện nay là xem có bao nhiêu tiền.

PV: Theo thầy thì Singapore thế nào?

HT: Singapore, ông Lý Quang Diệu cũng rất hối hận vì ông tiếp nhận nền giáo dục Anh, giáo dục của Trường Đại học Cambridge, không tiếp nhận hoàn toàn những di sản của Trung Quốc. Cho nên chính ông đã từng nói rằng, nếu như ông được tiếp nhận nền giáo dục Hoa văn từ nhỏ thì thành tựu của Singapore không phải giống như hôm nay.

Đài truyền hình trích đoạn phim tư liệu với nội dung: Cái điển hình nhất của Singapore là hổn hợp văn hóa, thế hệ trẻ ưa thích văn hóa phương tây, đây là phim “15” phản ảnh hiện trạng của một số thanh thiếu niên Singapore do đạo diễn Singapore thực hiện.

HT: Mức độ tây hóa của ông ta rất cao. Nhưng Trung Quốc chúng ta hiện nay nhìn thấy một tia hy vọng và điều này khiến chúng tôi cảm thấy vui mừng vô hạn, đó là chủ tịch Hồ Cẩm Đào đề ra xã hội hài hòa và thế giới hài hòa. Đây là truyền thống của Trung Quốc, nhưng hiện nay nếu muốn làm không phải không có biện pháp hồi phục, vả lại rất dễ làm.

PV: Rất dễ phải không ạ?

HT: Rất dễ. Làm như thế nào? hiện nay không nên dựa vào quân đội, quân đội vô ích, quân đội càng nhiều thì phi đạn càng nhiều, nên chỉ một cuộc chiến tranh là tiêu sạch. Quân đội hiện nay đã không còn là hậu thuẫn nữa, chiến tranh ngầm không có cự ly rất là đáng sợ. Ngày nay phải dùng ai đây? chính là dùng thầy giáo [giáo viên].

PV: Là Thầy giáo?

HT: Vâng. Nếu thực sự có thể có từ 30 đến 50 thầy giáo, bạn không những cứu Trung Quốc mà còn có thể cứu cả thế giới. Nếu có 30 Khổng Tử đích thực, 30 Phật Thích Ca Mâu Ni thì không thể nào chê vào đâu được. Bạn chỉ cần có những người như vậy, mỗi ngày bạn lên lớp dạy học trên phòng thu hình, người lãnh đạo quốc gia tự mình đến đó nghe và phát sóng ra để cho toàn dân xem. Người lãnh đạo quốc gia chúng ta cũng đang tiếp nhận giáo dục truyền thống Trung Quốc thì lập tức sẽ khiến nhân dân cả nước đến học tập. Chỉ cần một năm thì trật tự của Trung Quốc có thể hồi phục bình thường, chỉ đơn giản vậy thôi. Khoa học kỹ thuật nếu bạn biết dùng thì rất tốt, bạn không biết dùng thì không được, cái tốt như vậy tại sao bạn không dùng nó?

PV: Từ 30 đến 50 thầy giáo như vậy là đủ phải không ạ?

HT: Là đủ rồi.

PV: Thấy giáo như vậy có dễ tìm không?

HT: Nhà nước tổ chức tìm thì có thể tìm được, chỉ cần bạn thật tâm cảm động, bản thân bạn thực sự muốn làm như vậy, bạn thật tâm muốn cứu Trung Quốc thì nhất định sẽ có.

PV: Nhất định sẽ có?

HT: Nhất định sẽ có. Bạn thấy chúng tôi chỉ phát một chút tâm nhỏ xíu thì ở tiểu trấn Thanh Trì tỉnh An Huy có thể tìm được 30 người. Ba mươi giáo viên này của chúng tôi chịu tiếp nhận huấn luyện, vậy mà nhà nước không làm thì không còn cách nào nữa. Việc này không phải là việc của hòa thượng chúng tôi làm, mà chúng tôi bị ép làm việc này. Tuổi tác của tôi đã cao như thế này rồi, thử hỏi còn sống được mười năm nữa không? Cho nên mục tiêu cuối cùng của tôi là nếu có thể sống thêm mười năm thì lại giúp quốc gia làm mười năm nữa. Mới đầu tôi đến tham quan Lệ Giang, tôi muốn làm một thư viện Hán học ở Lệ Giang, tôi đến bồi dưỡng 30 nhà Nho, 10 vị đạo gia, 10 vị Phật gia, tôi muốn bồi dưỡng 50 người. Năm mươi người chúng tôi ở khu vực nhỏ này, mười năm không ra khỏi cửa, giống như bế quan vậy. Họ ở đó nỗ lực giảng dạy, học tập, tu thân dưỡng tánh, mỗi người đều học giống nhau. Ở đó sẽ có 50 môn, mỗi người chuyên một môn, chuyên công như vậy mười năm sẽ trở thành nhân vật nổi tiếng trên thế giới. Người chuyên học Luận Ngữ sẽ thành chuyên gia Luận Ngữ, chuyên học Mạnh Tử là chuyên gia Mạnh Tử, Chuyên học Chu Lễ là Chuyên gia Chu Lễ. Phật giáo chọn 10 bộ kinh điển, Đạo giáo chọn 10 bộ kinh điển. Bồi dưỡng 50 người trong mười năm như vậy thì hiên hạ sẽ được cứu. Chúng tôi cũng không cần học vị, tại sao vậy? đến lúc đó người ta sẽ đem học vị tiến sĩ đến cho tặng bạn. Tôi tốt nghiệp sơ trung, lúc đó kháng chiến nên không thể nào học được, học sinh chạy lưu vong khắp nơi. Kháng chiến tám năm, tôi đã đi bằng đôi chân nàyqua mười tỉnh, tôi hiện nay có ba bằng học vị tiến sĩ do người ta đem tặng tôi.

PV: Thầy vừa mới nói đến, chỉ cần một năm thì Trung Quốc có thể thay đổi?

HT: Có thể thay đổi.

PV: Và bắt đầu từ người lãnh đạo phải làm mẫu.

HT: Người lãnh đạo phải đến đó nghe giảng, phải là người dẫn đầu. Cho nên Trung Quốc từ xưa đến nay là trên làm sao dưới làm vậy, trăm họ noi theo ai? trăm họ noi theo hoàng đế. Hoàng thượng còn đến lớp nghe giảng thì phong khí sẽ trở lại thôi.

PV: Biểu ngữ không giải quyết được vấn đề?

HT: Không giải quyết nổi, đó là rỗng tuếch, không ai tin cả.

PV: Cần phải chính mình làm được?

HT: Nếu người dân thực sự thấy bạn đang làm thì họ sẽ cảm động. Cho nên trước đây, chúng ta đều gọi người làm vua là thánh quân, họ dẫn đầu, bất kể là họ thật hay giả, họ đều dẫn đầu, họ khiến nhân dân nhìn thấy. Vào thời đó không có truyền hình, nhưng hoàng đế tự mình đi tham gia thì nhân dân sẽ truyền đi. Vào đời Mãn Thanh, những ghi chép này rất hoàn chỉnh trong “Tứ Khố Hội Yếu”, tôi thường xem những thứ này, trong cung đình nói những gì đều có giảng nghĩa. Những tài liệu giảng dạy này đều có trong “Tứ Khố”.

PV: Những cái này còn thích hợp với xã hội ngày nay không ạ?

HT: Thích hợp, nó là nguyên lý nguyên tắc mà. Nếu như bạn có của cải, bạn đem dùng nhiều vào việc phúc lợi xã hội, giúp đỡ những người nghèo khó thì không có ai mà không tôn kính bạn. Nếu bạn giàu có mà bất nhân thì không có ai mà không hận bạn, bạn gặp tai nạn thì họ sẽ mong sao bạn chết sớm cho khuất, mong cho bạn nhà tan cửa nát. Nếu như bạn thường thương yêu nhân dân, thì nhân dân sẽ thương yêu bạn, đạo lý nhất định là như vậy.

PV: Thầy vừa nói đến không phải là quân đội giữ cho quốc gia được an ổn.

HT: Không phải quân đội mà là giáo dục

PV: Giáo dục?

HT: là giáo dục. Cho nên Trung Quốc 5000 năm không dựa vào quân đội, không dựa vào cảnh sát, mà dựa vào luân lý đạo đức.

PV: Thầy biết chúng ta đều có thể nhìn thấy rất nhiều tin tức từ báo chí, nước Mỹ vẫn đang nghiên cứu chế tạo đủ thứ vũ khí quy mô lớn.

HT: Chỉ vô ích.

PV: Hiện nay mọi người đều có cảm giác rất mạnh mẽ là quan hệ giữa con người với nhau rất xa lạ và lạnh nhạt, nếu như đi ngược lại 100 năm, mọi người đi trên đường đều là đồng bào anh em.

HT: Không cần quay lại 100 năm, bạn có thể nhìn thấy ngay trong thời kỳ kháng chiến, bất kể chúng ta đi đến đâu, đều là người xa lạ nhưng người địa phương tiếp đãi rất thân thiết, họ đem đồ ăn, đồ dùng đến cung cấp cho bạn, không phải chúng ta đi xin họ, mà họ chủ động đến, nhìn thấy bộ dạng của bạn là người khổ nạn, cô đơn vất vưởng, họ đều giúp đỡ bạn. Hiện nay không còn nữa. Ba mươi năm trước, lần đầu tiên tôi đến Hồng Kong giảng kinh, lúc đó phong khí xã hội đã tệ rồi, nhưng muốn hỏi đường thì còn có người chỉ đường giúp bạn, hiện nay không còn nữa.

Đài truyền hình trích đoạn phim tư liệu với nội dung: Tám năm trước, học giả xã hội Ngô Tư đã viết cuốn “Tiềm Quy Tắc” nổi tiếng một thời, lời văn xác thực và sâu sắc khiến người đọc nhớ mãi không quên, những câu văn trong sách có thể dùng để đối chiếu, trong sách ông viết, “hiện nay người đi trên đường chẳng ai biết ai, muốn khạc nhổ bừa bãi liền khạc nhổ, muốn làm chuyện xấu thì làm mà không sợ mất mặt, chỉ cần né tránh cảnh sát để không phải gánh vác trách nhiệm. Ưu thế của đạo đức truyền thống không còn nữa, xu thế xấu xa lại hiện rõ, chúng ta đã rơi vào nguy cơ mang tính lịch sử”. Cuốn sách này còn dẫn ra một tờ báo nổi tiếng nhất được mọi người biết đến là tờ báo Nam Phương Cuối Tuần, tờ báo này vào năm 1999 đã đăng cuộc phỏng vấn ngầm về nấm tai mèo đen như sau: để tăng khối lượng và giả làm tốt, mấy chục thôn của hai trấn đã dùng Sunfat trộn vào nấm mèo đen, cảnh tượng giữa ban ngày ban mặt, nhà nào nhà nấy đều công nhiên làm trái đạo lý, cảnh tượng ghê rợn đó khiến người ta có lý do nghi ngờ là không biết còn lương tâm đạo đức này nữa không? Tại sao họ lại làm như vậy? Nơi đây là bộ máy quyền uy nhất về nghiên cứu xã hội khoa học – Viện Khoa Học Xã Hội Trung Quốc, Giáo sư Lục Học Nghệ – ủy viên ủy ban học thuật, người phụ trách bộ phận nghiên cứu xã hội học tại đây chỉ ra rằng: con người ngày nay quả thực là xa hoa lãng phí chưa từng có trong lịch sử Trung Quốc 5000 năm nay. Tại sao lại có kết luận như vậy? ông nói: đây hoàn toàn không phải là kết quả nghiên cứu của tôi, mà là hiện thực mọi người có thể nhìn thấy trên đường, biệt thự xây mấy trăm triệu, xe hơi mua mấy triệu, một bữa ăn một hai chục ngàn, tình trạng này rất nhiều, phạm vi lại rộng, trong lịch sử chưa từng có việc này.

Trước đây năm năm, tức năm 2003, đài truyền hình trung ương đã từng đưa một đoạn tin phỏng vấn về chủ đề tại sao một bữa cơm tốn hết 36.000. Đây là trích đoạn tiết mục năm đó:

PV: Tôi biết rất nhiều khách trong bàn tiệc của bạn ngày hôm đó chỉ động sơ đũa một chút thôi, sau đó thì không ăn nữa, mà chỉ để thưởng thức. Nêu ra ví dụ, nếu như có món gọi là Long Tu Phụng Quyển, cần dùng đến râu của 100 con cá chép, làm ra một mâm tiệc như vậy và thức ăn như vậy là chỉ để xem qua sau đó mới nếm thử và không dùng đến nữa. Tôi tra trong từ điển tiếng Hán đã tìm được một từ cho điều này là “Bạo Điển Thiên Vật”. Ý của nó là tha hồ lãng phí của cải, thiên vật là chỉ các loại đồ vật trong giới tự nhiên, anh thấy từ này dùng trong trường hợp này có đúng không?.

“Tôi thấy không thích hợp, chỉ có thể thích hợp với thời đại thập niên 50-60’, người bị phỏng vấn nói [có thể đây là chủ một nhà hàng và sau đây gọi là “Chủ nhà hàng”]

PV: Là anh nói thời kỳ năm 60?

Chủ nhà hàng: thập niên 50-60, kích thích kinh tế tiêu dùng, kích thích tiêu dùng, đẩy nhanh tiêu dùng, không có tiêu dùng thì kinh tế không phát triển, điều này anh có thể thấy ở phương tây’.

PV:Ý anh nói giết đi 100 con cá chép để lấy râu của nó xào thành một bữa ăn?

Chủ nhà hàng: Không, anh nói đây là lãng phí.’

PV: Sau đó chỉ động đũa một tí, chỉ để ngắm ngía thôi, và món ăn này sau đó bị vứt bỏ?

Chủ nhà hàng: Đây là kiểu văn hóa ẩm thực, tôi thấy đây là kiểu văn hóa ẩm thực.

PV: Đây là văn hóa ẩm thực của nước nào vậy?

Chủ nhà hàng: Đây cũng là một kiểu văn hóa ẩm thực, hiện nay tôi không giải thích điều này được, cũng là một kiểu, vì món ăn này vốn dĩ là từ cung đình truyền ra.

PV: Nhưng có người chỉ trích anh đã để lãng phí và xa xỉ cùng cực, anh đã tạo ra một sàn nhảy và đạo cụ, anh trả lời thế nào?

Chủ nhà hàng: Tư tưởng của họ vẫn còn dừng lại ở thập niên 50-60. Vâng, không kịp thời đại.

PV: Lãng phí lương thực là điều đáng sỉ nhục, xa xỉ dục vọng quá mức cũng là điều đáng sỉ nhục, những mỹ đức xưa này là chuẩn mực thông thường của quốc tế. Vậy bữa cơm như ngày hôm đó có phải là phá hoại hay không?

Chủ nhà hàng: mọi người ăn không hết bữa cơm hôm đó cũng là đúng thôi, họ chắc chắn không thể ăn hết vì quá nhiều, căn bản là ăn không hết, vì một món ăn lớn của tôi là phải gộp bốn món nhỏ lại.

PV: Tôi muốn biết những đồ ăn thừa đó đều vứt sạch có đúng không?

Chủ nhà hàng: Không có.

PV: Vậy ai ăn?

Chủ nhà hàng: Cũng không ai ăn cả, cụ thể những thức ăn đó, những món ăn lúc đó họ không ăn hết thì chúng tôi chụp lại thành tư liệu, chúng tôi chụp ảnh lại làm tư liệu.

Bài viết cùng chuyên mục: Các Bài Pháp Khác Của HT Tịnh Không

Để lại một Bình luận

Các trường bắt buộc đánh dấu *


5 × = hai mươi

Bạn có thể sử dụng thuộc tính HTML: