Phương pháp giáo học của Nho, Thích , Đạo đã bị đánh mất cách đây 200 năm là tại sao ?

chúng ta muốn học Phật,trước tiên phải có đủ điều kiện học Phật, sau đó phải biết con đường học Phật cách đi như thế nào. Điều kiện của chính bản thân mình phía trước đã nói qua, thật thà,nghe lời,làm thật. vậy trong nhà Phật, con đường lớn này tức là Giới Định Tuệ tam học, nhân giới đắc định, nhân định khai tuệ, cách người xưa dạy cho chúng ta đó là giới luật, thí dụ dạy bạn tụng kinh ” Nhất môn thâm nhập,trường thời huân tu”, đọc sách ngàn lần, nghĩa kia tự thấy đây cũng đều là quy cũ,cũng tức là giới luật, bạn không tuân thủ cái này,bạn học sẽ không thành công. phải buông bỏ phiền não, tập khí, tu cái gì đây? Tu tâm thanh tịnh,tu tâm bình đẳng, bất kể dùng phương pháp gì đều có thể được. Tỳ kheo Vô Tận Tạng dùng phương pháp tụng kinh, nhất môn thâm nhập, Kinh Niết Bàn, sau cùng thì đại triệt đại ngộ, Pháp sư Pháp Đạt thì một bộ kinh Pháp Hoa. dùng phương pháp tụng kinh. Tụng kinh không phải là nói ý nghĩa bên trong. Dùng phương pháp tụng kinh là tu định, đọc sách ngàn lần đây là định, cắt đứt vọng tưởng,cắt đứt tạp niệm, đọc cho dứt hết thị phi nhân ngã tâm thanh tịnh xuất hiện,tâm bình đẳng xuất hiện đó mới là khai ngộ, khai ngộ thì là nhìn thấu. phương pháp này,hai trăm năm trước trong xã hội Trung Hoa Nho, Thích, Đạo đều có dùng. Không ai không biết gần đây nhất 200 năm thì đã biến mất. tại sao biến mất ? văn minh Phương Tây truyền vào Trung Hoa, mọi người đối với khoa học máy móc của Phương Tây cho rằng những thứ này là rất tiên tiến, những thứ này Trung Hoa không có, và đã mê muội chúng. Không cần những thứ của người Trung Hoa, bắt chước ngoại quốc. 100 năm trước là những năm cuối của triều Thanh, từ chỗ Từ Hy thái hậu không xem trọng, không xem trọng văn hóa của tổ tiên, tình hình ngày càng sa sút; đến những năm đầu Dân Quốc,còn có người nói, nhưng không có ai làm theo, những người trẻ tuổi càng không thèm dòm ngó đến; sau cuộc chiến tranh Trung-Nhật 8 năm, hoàn toàn không còn nữa, những người nói được cũng không còn, đây là một chuyện đáng buồn. ở tuổi của tôi, sanh ra ở dưới quê nếu như sanh ra ở thành thị thì cũng xong luôn. ở dưới quê rất lạc hậu,rất bảo thủ cho nên đối với văn hóa truyền thống còn chạm được một ít ranh giới văn hóa truyền thống lúc 7-8 tuổi có thể còn nhớ được chuyện. còn nhớ được chút ít, sau 10 tuổi,dọn đến thành thị ở, từ đó về sau không còn được gặp lại nữa; không những không được gặp lại nữa nghe cũng chẳng được nghe thấy,không có ai nói đến. (362)

Bài viết cùng chuyên mục: Nhất Môn Thâm Nhập Trường Thời Huân Tu

Để lại một Bình luận

Các trường bắt buộc đánh dấu *


2 + bốn =

Bạn có thể sử dụng thuộc tính HTML: