Chỉ cần đạt được Thanh Tịnh, Bình Đẳng, Giác nơi chính bạn thì tất cả các Kinh đều Dung Thông không có chướng ngại

Trong Đại Tạng Kinh của Phật có vô lượng kinh pháp, bạn muốn tham cứu nghĩa lý trong kinh thì bất kỳ bộ kinh nào nghĩa lý cũng vô tận, nhưng trong tất cả kinh luận, bộ kinh nào nghĩa lý cũng hỗ tương và dung thông cả, chính vì vậy, chỉ cần bạn thông đạt một bộ kinh thì tất cả các kinh đều thông đạt. Vì sao các kinh lại dung thông với nhau? vì mục tiêu của mỗi bộ kinh đều đi đến thanh tịnh, bình đẳng, chánh giác. Bạn chỉ cần đạt được thanh tịnh, bình đẳng, chánh giác nơi chính bạn thì tất cả các kinh đều dung thông không có chướng ngại. Một bộ kinh không thông thì tất cả các bộ kinh khác cũng không thông, nguyên do là tâm bạn không thanh tịnh, không bình đẳng, không chánh giác, bị mê hoặc điên đảo làm cho bạn không thông. Rõ được sự thật chân tướng này rồi là thể hội được trọng yếu của Phật Pháp mới là đúng thật tu hành, lúc đó bạn mới có khả năng thông đạt. Không chân thật tu hành mà chỉ nơi chữ nghĩa mà công phu thì tuyệt đối chẳng thể lãnh hội được.

Người chân chánh tu hành khi khởi tâm động niệm đều nhận biết rõ mình đang khởi những niệm gì, đó là tâm tỉnh giác mà nhận biết, chẳng phải học vấn sách vở mà nhận biết, chẳng phải do nhớ nhiều hiểu nhiều mà biết, cái biết tỉnh giác này do dụng công tu hành mà biết. Nếu không dụng công tu hành cho dù học nhiều nhớ nhiều cũng là vô ích mà thôi. Điều quan trọng là phải thực hành, thực hành được phần nào thì giải thoát phần đó, một phần lợi lạc một phần, hai phần thì được lợi lạc hai phần, nếu chẳng chân thật dụng công tu hành, thì một điều lợi ích chắc chắn cũng không có.

Khi tu học Phật Pháp, chúng ta cần phải xác định mục tiêu cho chính mình, năm nay phải tiến bộ hơn năm trước, những lỗi lầm càng ít đi, vọng tưởng bớt dần, như vậy là có tiến bộ. Người học Phật có tiến bộ hay không thì cần chú ý đến hai điều quan trọng như sau:
-Thứ nhất là luôn tự kiểm điểm lại chính mình, không nên nhìn lỗi người khác, quán chiếu như vậy thì sẽ khai mở trí huệ giác ngộ, tâm thanh tịnh càng ngày càng tiến triển tốt đẹp.
– Thứ hai là đoạn trừ phiền não, làm cho vọng tưởng, phiền não tập khí cũ giảm bớt đi, lúc này những vọng tưởng sẽ bị hàng phục, thị phi cũng hết. Nếu còn vọng tưởng thì còn thị phi, như vậy tu học không đúng phương pháp rồi. tu hành mỗi năm lại không thể khai mở trí huệ mà phiền não lại tăng trưởng, thì lỗi lầm tập khí ngày một gia tăng, đây là chưa thật tu hành, chứng tỏ công phu chưa đắc lực. Tâm bạn không thanh tịnh, bình đẳng thì tuyệt đối chẳng thể lãnh hội được. (614)

Bài viết cùng chuyên mục: Nhất Môn Thâm Nhập Trường Thời Huân Tu

Để lại một Bình luận

Các trường bắt buộc đánh dấu *


6 − hai =

Bạn có thể sử dụng thuộc tính HTML: