Cả đời chúng ta chỉ nên học với một vị thầy thì thành công

Chút thành tựu này của bản thân tôi là do còn may mắn dính được một chút duyên rìa của sư thừa, là học với một thầy. Học bao lâu vậy? Mười năm.
Thầy giáo truyền giới điều cho tôi có ba điều:
– Điều thứ nhất, chỉ cho phép nghe một mình thầy giảng kinh thuyết pháp thôi. Ngoài thầy ra, bất kỳ người nào giảng kinh thuyết pháp cũng không được phép nghe.
– Điều thứ hai là bất kể đọc sách Phật hay đọc sách thế gian, chưa được sự đồng ý của thầy thảy đều không được đọc.
– Điều thứ ba, vì trước đây tôi đã học ba năm, những gì học được trong ba năm ấy thầy đều không thừa nhận, thảy đều bỏ hết. Bắt đầu từ hôm nay học lại từ đầu.
Lúc đó, nghe thầy nói ba điều cam kết này thì cảm thấy vị thầy này thật độc đoán, thật chuyên quyền, bất kể đạo lý. Nhưng nghe nói vị thầy này rất hay, có đức có học, thế là cũng bèn tiếp nhận. Tiếp nhận ba điều này, cứ theo ba điều này nghiêm túc học tập. Học được ba tháng thì có cảm nhận, cảm thấy phương pháp này rất hay. Tại sao vậy? Phiền não giảm bớt, trí tuệ tăng trưởng. Không cho phép bạn nghe thì tai bạn đóng chặt, không cho bạn xem gì cả thì mắt cũng đóng kín rồi, chỉ được nghe mỗi một người, chỉ có thể tiếp nhận sự chỉ dạy của một người, đi một con đường, con đường này đã đi thông rồi. Cho nên ngày nay có người mời tôi đi giảng kinh, tôi phải hỏi trước, đạo tràng đó học pháp môn gì? Những thầy nào đang dạy ở đó? Vừa nghe có rất nhiều pháp sư thì tôi cảm ơn, hay quá, các anh rất hay, rất hiếm có, tôi không đi được! Tôi đâu có nhiều thời gian để đi lên vết xe đổ chứ? Thế học hay Phật học nếu muốn thành tựu thì phải “một môn thâm nhập, huân tu trường kỳ”, chắc chắn là thành công.
___________________________
Trích đoạn giảng Vô Lượng Thọ Kinh của HT Tịnh Không (434)

Bài viết cùng chuyên mục: Nhất Môn Thâm Nhập Trường Thời Huân Tu

Để lại một Bình luận

Các trường bắt buộc đánh dấu *


× một = 5

Bạn có thể sử dụng thuộc tính HTML: